https://drive.google.com/drive/folders/0B_Q9RQA4wa5tYmlCM3FfWjhPdG8

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

Đêm diễn nguyện canh thức và thánh lễ mừng Chúa Giáng Sinh 2016

Trong bầu khí hân hoan cùng với Giáo hội Hoàn vũ mừng đại lễ Giáng sinh 2016, lúc 20g00 thứ Bảy 24.12.2016, tại sân nhà thờ Giáo xứ Long Kiên đã diễn ra chương trình diễn nguyện canh thức và thánh lễ trọng thể mừng Chúa Giáng Sinh.
Chương trình diễn nguyện canh thức Giáng sinh do Giới thiếu nhi Giáo xứ thực hiện xuyên suốt theo chủ đề mục vụ của Giáo hội Việt Nam: “Gia đình hãy là dấu chỉ của lòng thương xót Chúa”, với điểm nhấn: “ Chuẩn bị người trẻ bước vào đời sống hôn nhân”. Cộng đoàn sốt sắng tham dự giờ diễn nguyện trong tâm tình sốt sắng, cầu nguyện cho mọi gia đình biết chiêm ngắm gương sống của gia đình Thánh gia, nhận ra và loại trừ những nguyên nhân gây chia rẽ, đổ vỡ trong gia đình. Đặc biệt, cầu xin lòng thương xót của Chúa dẫn dắt mỗi người đi theo đường lối thánh chỉ của Chúa, sống tốt ơn gọi và sứ vụ của mỗi Kitô hữu.
Trước khi cử hành thánh lễ, Cha Chánh xứ Phêrô Nguyễn Quy Hùng gửi tới cộng đoàn lời cầu chúc Giáng sinh an lành và mời gọi cộng đoàn phụng vụ đi sâu vào việc suy niệm Mầu nhiệm Nhập thể qua thánh lễ: “Thiên Chúa làm người cho con người làm con Thiên Chúa. Chúng ta là những con người lại được Thiên Chúa đến viếng thăm, lại trở nên con Thiên Chúa. Chúng ta được lãnh nhận Ngôi Hai Con Thiên Chúa làm người, đó là món quà Thiên Chúa đã trao tặng cho mỗi người chúng ta, để chúng ta ý thức hơn về ân sủng Thiên Chúa ban tặng, nhờ đó mỗi người tín hữu đón Chúa đến hiện diện trong đời sống đức tin mỗi ngày”.
img_5552
Trong bài giảng, Cha Phêrô nhấn mạnh việc Ngôi Lời có từ nguyên thủy theo Tin mừng của Thánh Gioan:  “Ngôi Lời đã hóa thành xác phàm và đang ở giữa chúng ta. Thiên Chúa không chỉ ở cùng con người theo cách thức nhập thế nhưng Người đến với con người bằng sự nhập thể, nhập thể trong cách thức về bản chất. Một Thiên Chúa vô hình, cao sang giờ đây lại trở thành hữu hình và không còn cao sang nữa mà thấp hèn, nhỏ bé, gần gũi bên con người, được Đức Maria, Thánh Giuse, các mục đồng nhìn thấy, đụng chạm nơi một con người cụ thể, một hài nhi cụ thể, nơi một Đức Kitô cụ thể. Thiên Chúa đã giáng sinh làm người  vào trong dòng chảy của lịch sử nhân loại.
Hướng về các gia đình hôm nay, Cha nói tiếp: “Ngài cũng giáng sinh vào trong từng gia đình như chủ đề năm mục vụ năm nay, như gia đình Thánh gia. Ngài cũng giáng sinh vào trong những người nghèo khó như các mục đồng hôm nay được các Thiên Thần loan báo. Ngài cũng giáng sinh vào các vật thể của thế giới như khăn vải và máng cỏ… Ngôi Lời Nhập Thể làm người đã “cắm” bản tính Thiên Chúa vào trong bản tính con người để con người được trở thành con Thiên Chúa. Thế nên chúng ta hãy để Ngôi Lời “cắm” vào trong con người và trong cuộc đời của mình để chúng ta có niềm vui, bình an và ơn cứu độ và chúng ta luôn tin tưởng rằng Chúa luôn ở cùng, ở giữa, ở bên và ở trong chúng ta…”
Thánh lễ mừng đại lễ Giáng sinh kết thúc lúc 21g30 trong bầu khí vui mừng hân hoan. Nguyện xin Đấng Emmanuel luôn mãi là Đấng Emmanuel của mỗi người, của cộng đoàn giáo xứ để ban ơn cứu độ cho toàn thể nhân loại.

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Noel: Lễ nhập cuộc

Đi qua trường Kinh Tế Tài Chính 4 bên cạnh Đại Chủng Viện hôm qua, tình cờ nghe được mẩu đối thoại giữa mấy cô gái. Có tiếng hỏi: “Noel, bồ có đi đâu không?”. Có tiếng đáp: “Không, mình ở nhà”. Và khi tiếng đáp vừa mới dứt đã có tiếng ai đó xen vào: “Noel mà lại ở nhà à? Người ta phải ra đường chứ!”.

Vâng! Noel người ta ra đường thật. Từ Đại Chủng Viện tới đây mặc dù đường đi chỉ có mấy bước, nhưng tôi vẫn bị kẹt xe bởi những con đường lớn đều chật ních những người là người. Dường như cả thành phố đều ở trên đường. Kẻ đi người lại, đông ơi là đông. Vì thế, tiếp cận với Tin Mừng Giáng Sinh đêm nay, tôi bỗng thấy thánh Giuse và Đức Maria cũng đang ở trên đường, đường dong duổi cho cuộc đăng ký hộ khẩu kiểm tra dân số. Những điều tai nghe mắt thấy ấy đã tự nhiên gợi lên hình ảnh Noel làmột lễ nhập cuộc.

Kết quả hình ảnh cho chúa hài đồng

1) Noel là lễ của sự nhập cuộc.
Nếu trong Mùa Vọng, tín hữu đã sống lại niềm trông mong đợi chờ Chúa của Dân thánh, lấy kinh nghiệm thao thức của họ làm kinh nghiệm thức tỉnh cho mình, và lấy tâm tình dọn dẹp đường lối của họ làm tâm tình chuẩn bị cõi lòng của mình, thì hôm nay không còn úp mở nữa, vị Thiên Chúa được trông chờ ấy chính là Thiên Chúa nhập cuộc.

Khác với lối nhìn của Cựu Ước vốn coi Thiên Chúa là “Đấng khôn tả”, nên muốn tả về Ngài người ta chỉ dám dùng đường lối phủ định nghĩa là thêm chữ “vô cùng” vào sau mỗi phẩm tính muốn dành cho Ngài. Và cũng khác với lối nhìn của ngày xa xưa vốn coi Thiên Chúa là “Đấng đáng sợ”, nếu lơ mơ đến gần Ngài sẽ phải mất mạng như chơi. Đàng này, vị Thiên Chúa được chờ mong lại đến thật sát thật gần. Người hóa thân làm người ở giữa chúng ta.
Người nhập cuộc trong lịch sử chung của toàn thể nhân loại cũng như trong lịch sử riêng của đời Người. Sự nhập cuộc ấy đã được lịch sử cắm mốc thời gian rõ ràng là “thời Hoàng đế Cêsarê Augustô” và được cấp sổ đỏ không thể chối cãi là “thành Bêlem xứ Giuđêa” như Phúc Âm ghi lại. Sự nhập cuộc ấy đã làm nên lý lịch trích ngang của Đấng Cứu Thế. Người có một gia đình, đã được cưu mang chín tháng như bất cứ ai để cuối cùng mở lòng mẹ bước ra chào đời và sống đời như bao người khác.

Thánh Kinh vẫn quen gọi đây là cuộc “Thiên Chúa viếng thăm Dân mình”, nhưng cuộc viếng thăm này lại rất đặc biệt, không chỉ diễn ra trong chốc lát, cũng không thể được lặp lại trong lần khác nữa. Người là vua vinh quang trên trời đã nhận lấy kiếp người giòn mỏng để khởi đầu sự nhập cuộc. Người là Thiên Chúa thật đã nhập thể trở nên con người thật với tiểu sử riêng rõ nét. Người là Thiên Chúa thật đã nhập thế giữa lòng thế giới với lịch sử chung nhân loại rõ ràng. Đó là sự nhập cuộc.

2) Và nhập cuộc là chấp nhận vòng quay nghiệt ngã của cuộc sống.
Trong bài đọc thứ nhất, qua lăng kính của Isaia, Thiên Chúa được xưng tụng là “Chúa hùng dũng”, thế mà Người đã hóa nên con người yếu đuối trong hình hài một thơ nhi bé bỏng.

Dẫu được gọi là “Thủ Lĩnh bình an”, nhưng chính Người khi xuống thế đã nhập cuộc vào những xáo trộn của cuộc đời, để chẳng được an thân sinh ra trong nhà của mình. Hoàng đế Rôma chỉ là thụ tạo, nhưng lại nắm quyền ra lệnh khai sổ nhân danh khiến Thủ Lĩnh đích thực là Người lại phải chịu sinh ra trên đường đăng cai hộ khẩu. Hộ khẩu dẫn tới “hậu khổ”! Người ta dòng dõi vua chúa sinh ra được bọc vải điều nơi lầu vàng gác tía giữa đông đảo kẻ hầu người hạ, còn Người lại tự nguyện sinh ra nghèo khó nơi hang đá trong máng cỏ bò lừa. Người là “Cha vạn thuở”, bản thân Người là căn nguyên vạn vật, thân thế Người là cội nguồn nhân sinh, muôn vật muôn loài đều phải nhờ Người mới có, thế mà hôm nay Người lại chịu sinh ra trong thời gian bởi một người phụ nữ với tiến trình trưởng thành tuần tự bình thường. Người là “Cố Vấn kỳ diệu”, nhưng khi sinh ra làm người hôm nay chẳng thấy Người cố vấn cho ai, mà ngược lại xem ra Người đã “cố mà vấn vào đời mình” những gì là bình thường nhất nếu không muốn nói là hèn mạt nhất của kiếp phận nghèo khổ.

Rõ ràng là Người đã nhập cuộc trong quỹ đạo của một đời người giữa những người đời. Nhập cuộc như thế cũng có nghĩa là ăn đời ở kiếp giữa đời với những hệ quả muôn thuở của cuộc đời. Nếu cuộc đời luôn bằng phẳng có lẽ đã không có kiểu nói diễn tả “bụi trần”, và nếu cuộc đời luôn hạnh phúc có lẽ cũng chẳng phải lắm điều đặt chuyện “đời là bể khổ” làm chi. Chẳng bi quan cũng thấy cuộc đời không luôn ổn định. Thế mà Chúa đã yêu thương đón lấy cuộc đời ấy, để chính khi hóa thân làm người là cùng lúc Người dấn thân vào trong những bấp bênh bồng bềnh bó buộc của cuộc sống.

3) Để cứu độ trần thế và con người.
Nếu nhập cuộc chỉ có nghĩa là hòa vào dòng chảy cuộc đời thì có lẽ chẳng có lễ Noel. Nhưng sở dĩ có lễ Noel là bởi vì Chúa nhập cuộc để cứu độ trần thế và con người.

Người nhập thế để làm gì? Thưa để đem trần thế vào lại “trật tự nguyên thủy” như nét đẹp ban sơ của trần thế ngày sáng tạo mà tội lỗi đã làm hư đi. Nên Noel còn gọi là “Ngày sáng thế mới”. Đêm Noel là đêm đất trời giao duyên trong hôn phối nhiệm mầu của ơn cứu độ.

Người nhập thể để làm gì? Thưa để đem con người về với ơn cứu độ. Người là Emmanuel của một Thiên Chúa không đến rồi đi, không ở rồi về mà là một “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”, một Thiên Chúa đến ăn đời ở kiếp với nhân loại để nâng nhân loại lên ngang tầm với vinh quang của Người. Thảo nào, các thiên thần đã hát: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm”. Và cũng chính vì thế các Giáo phụ Đông phương đã bảo: “Thiên Chúa làm người cho người được làm con Thiên Chúa”. Như vậy, Noel chính là lễ của một sự nhập cuộc tuyệt vời cũng như chữ Noel đến từ danh xưng Emmanuel đã làm nên Thánh lễ đêm nay.

Thiên Chúa nhập cuộc để đem ơn cứu độ. Đó là Tin Mừng trọng đại cho toàn dân, nên sứ điệp của đêm nay là hãy nhập cuộc cùng với Noel.

Nhập cuộc tức thời là hãy mở lòng mình ra mà đón Chúa sinh vào, và nhập cuộc dài hơi là biết sinh Chúa ra bằng một đời sống tín hữu gương mẫu. Đừng để Noel trở thành dịp phô trương đời sống hoặc phô bày đam mê như trong báo Công An tuần qua đăng tải về một Việt kiều tổ chức sinh nhật của mình một cách trụy lạc. Đừng để Noel qua đi mà lòng mình vẫn còn trĩu nặng ước muốn quyền hành hoặc tình cảm ghét ghen. Và nhập cuộc lớn hơn cả chính là biết cùng với Chúa mà cưu mang xây dựng, cảm thông nâng đỡ những anh chị em túng quẫn hoặc đau khổ vốn không thiếu trong đời, cho dẫu chính khi nhập cuộc như thế mình phải hy sinh đi theo quỹ đạo của nhập cuộc.

Noel nhập cuộc là thế, là Tin Mừng sống động, là chan hòa sự sống. Nhưng Noel bao giờ cũng là lễ của niềm vui, của bàn tay nắm lấy bàn tay, của bước chân tiếp nối bước chân dấn thân vào đời phục vụ cho hạnh phúc con người. Niềm vui và hạnh phúc là điều người ta thường cầu chúc trong đêm Noel. Chân thành kính chúc cộng đoàn một Noel tràn đầy niềm vui: thứ niềm vui cứu độ, quên mình, nhập cuộc; và hạnh phúc dẫy đầy: thứ hạnh phúc không phải chờ đến xa xôi mai hậu, nhưng đã bắt đầu đêm nay bằng cách biết tiếp nhận Chúa sinh vào và biết sinh Chúa ra trong quyết tâm nhập cuộc của mình.

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

Thiên Chúa Đấng Cứu Chuộc Đã Đến

Từ rất xa xưa, nhiều dân tộc, nhiều tôn giáo vẫn hy vọng sẽ có một Đấng Cứu Thế xuất hiện. Tuy nhiên, nơi các dân tộc và các tôn giáo đó lại hình dung và loan báo về Đấng Cứu Thế theo những quan niệm khác nhau. Truyền thống Do Thái giáo từ rất xa xưa, qua các tổ phụ, các tiên tri đã loan báo về một Đấng Cứu Thế sẽ xuất hiện. Qua dòng thời gian, các lời loan báo mỗi ngày một rõ ràng hơn, cụ thể hơn: Đấng Cứu Thế sẽ sinh ra tại Belem, thuộc dòng dõi vua Đavit. Với việc giáng sinh của Hài Nhi Giêsu và những dấu chỉ lạ lùng đã xảy ra trong cuộc hạ sinh này, khiến chúng ta nhận ra rằng: Hài Nhi Giêsu được sinh ra bởi Đức Maria tại Belem chính là Đấng Cứu Thế - Con Thiên Chúa và là Thiên Chúa quyền năng mang lấy thân phận giới hạn của con người.

Tiên tri Isaia đã cố gắng điều chỉnh lại suy nghĩ của người Do Thái về Đấng Cứu thế mang nét chính trị. Ông loan báo một Đấng Cứu Thế không phải là một vị vua trần thế, cũng không phải là một chiến binh, cũng không dành riêng cho dân Do Thái, nhưng Ngài dùng quyền năng của một vị Thiên Chúa để biến đổi và cứu chuộc toàn thể nhân loại. Có thể nói rằng, mặc dù sống cách Chúa Giêsu năm trăm năm, nhưng lời tiên báo của Isaia như thể ông đã được nhìn thấy Đấng Cứu Thế xuất hiện. Ông nói một cách xác tín cụ thể: Hãy loan truyền cho khắp cùng cõi đất, kìa ơn cứu độ của ngươi đang tới… Các ngươi sẽ được gọi là dân thánh, là những người được Chúa cứu chuộc, là những kẻ được Chúa yêu thương. Qua lời này, vị tiên tri cho thấy, Đấng Cứu Thế không hứa hẹn một cuộc sống giàu sang, nhưng Ngài sẽ thánh hóa, biến đổi từ bên trong, từ bản chất của con người, làm cho con người trở nên thánh và nên đáng yêu trước mặt Thiên Chúa.

Kết quả hình ảnh cho chúa hài đồng

Đấng Cứu Thế đó chính là Hài Nhi Giêsu vừa được sinh ra tại Belem, Ngài làm cho bầu trời đêm Belem bừng sáng vinh quang của Thiên Chúa. Tin vui đầu tiên được loan báo cho các mục đồng, là những kẻ hèn mọn trong xã hội. Sứ thần đã nói với họ rằng: Ta báo cho các ngươi một tin mừng: Hôm nay, Đấng Cứu Thế đã sinh ra cho anh em trong thành của vua Đavít. Anh em sẽ gặp thấy một hài nhi mới sinh được bọc trong khăn và đặt nằm nơi máng cỏ, có các Thiên thần đồng thanh ca hát : Vinh danh Thiên Chúa trên Trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương.

Các mục đồng hối hả tìm đến Belem. Họ đã thấy một gia đình hết sức đơn sơ giản dị, nhưng ngập tràn sự thánh thiện, đó là gia đình của Maria, Giuse và Hài nhi mới sinh. Họ đã tin, đã ca tụng Thiên Chúa và đã nói cho mọi người về Hài nhi Giêsu và những việc lạ lùng họ đã thấy và đã nghe. Chắc chắn các mục đồng đã từng được nghe lời các ngôn sứ nói về Đấng Cứu Thế, nhưng họ vẫn không thể hình dung một Đấng Cứu Thế lại mang thân phận mỏng manh yếu đuối của một bé thơ như thế. Vừa mới đến nơi, được nhìn thấy Hài nhi, vừa tiếp xúc với Ngài, họ đã tin và hết lời ca tụng Thiên Chúa. 

Để tin và đón nhận Hài nhi Giêsu là Đấng Cứu Thế vẫn là một thách đố với nhiều người, kể cả với tín hữu. Trong lời mở đầu Phúc âm theo thánh Gioan, tác giả đã khẳng định Chúa Giêsu chính là Ngôi Lời của Thiên Chúa, Ngài là Đấng đã có từ trước muôn đời, vượt không gian và thời gian, nay Ngài đã bước vào thế giới của con người. Tuy mang thân phận của một Hài nhi bé nhỏ, nhưng Ngài vẫn là Thiên Chúa bởi Thiên Chúa, ánh sáng bởi ánh sáng, Thiên Chúa thật bởi Thiên Chúa thật, Đấng tạo dựng muôn loài muôn vật, nhờ Người mà muôn vật được tạo thành.

Ngài là nguồn ánh sáng và hạnh phục đích thực, đã chiếu tỏa ánh sáng tình yêu và quyền năng của Ngài trên thế giới này, nhưng thế giới và con người này nay đã từ chối tiếp nhận Người. Họ yêu chuộng thế gian hơn Thiên Chúa, họ cố tình ở trong bóng tối hơn là bước ra nơi ánh sáng. Thánh Gioan cũng cho thấy một sự thật phũ phàng: Ngài đến nhà Ngài nhưng người nhà không đón nhận Ngài, vì họ sợ Thiên Chúa sẽ chiếm chỗ, tranh giành quyền lợi của họ. Thiên Chúa đến trần gian không phải để chiếm chỗ, cũng không để tranh giành bất cứ điều gì với con người, Ngài chỉ đến để nói với con người rằng: Thiên Chúa yêu thương con người và mời gọi con người quay trở lại với Thiên Chúa.

Trong thư gửi cho Titô, Thánh Phaolô đã giải thích: Thiên Chúa thể hiện lòng thương xót của Ngài trên chúng ta qua việc cho Con của Ngài đến cứu chuộc chúng ta, không phải vì chúng ta đã làm được những việc công chính, mà chỉ vì Thiên Chúa xót thương. Ngài cứu chúng ta bằng chính dòng máu và nước được tuôn tràn từ trái tim yêu thương của Chúa Giêsu Kitô, mà chúng ta được thanh tẩy, được tái sinh nên con của Thiên Chúa. Thiên Chúa còn ban Thánh Thần của Ngài trên chúng ta, để nhờ Thánh Thần, chúng ta được thánh hóa, được thôi thúc để yêu mến, gắn bó với Thiên Chúa, nhờ đó được hưởng ơn cứu độ là sự sống hạnh phúc đời đời.

Mừng lễ Giáng sinh và loan báo tin vui Giáng sinh, đó là Tin Vui Con Thiên Chúa đã làm người và ở giữa chúng ta. Để cho lời loan báo của ta có thể chạm đến tâm hồn người khác, thì trước tiên, mỗi người phải cảm nhận được việc Con Thiên Chúa làm người là một niềm vui lớn lao cho cuộc đời ta. Con Thiên Chúa Giáng sinh có thực sự là niềm vui phát xuất từ trong tâm hồn của ta hay chỉ là niềm vui bởi sự nhộn nhịp bên ngoài?

Ngày nay, đại lễ Giáng sinh đang dần trở thành một lễ hội, một mùa nghỉ, một mùa mua sắm hơn là một ngày lễ tôn giáo. Nhiều người, đặc biệt là các bạn trẻ hầu như chuẩn bị rất nhiều cho các cuộc vui bên ngoài, nhưng tâm hồn lại trống rỗng không có Chúa. Thiên Chúa dường như vẫn không sinh được vào các gia đình, cũng như vào tâm hồn của nhiều tín hữu. Mừng lễ Chúa Giáng sinh, nhưng Tin Mừng của Chúa vẫn không ảnh hưởng gì trên cuộc sống của nhiều người, nhiều gia đình.

Mùa Giáng sinh chỉ thực sự đọng lại và đem đến niềm vui trong lòng, khi mỗi người tin và đón nhận Hài nhi Giêsu là Chúa và là bạn của mình. Hãy mạnh dạn mời Ngài bước vào gia đình và tâm hồn, làm cho gia đình và tâm hồn trở thành một hang đá đơn sơ, nhưng thánh thiện để cho Thiên Chúa hiển ngự. Khi cảm nhận được Thiên Chúa đang ở trong tâm hồn và trong cuộc đời, thì mỗi hành vi và mỗi lời nói của ta sẽ bộc lộ niềm vui từ bên trong tỏa ra bên ngoài.

Mừng lễ Chúa Giáng sinh trong năm Mục vụ Gia đình- là dấu chỉ lòng thương xót của Thiên Chúa, chúng ta cần thể hiện lòng thương xót từ trong gia đình, cùng nhau làm mới lại tình yêu vợ chồng. Với thời gian, tình yêu giữa hai người có thể đã phai nhạt, hoặc do cuộc sống khó khăn, đã khiến cho tình yêu vợ chồng bị sứt mẻ. Mùa Giáng sinh này là dịp tốt nhất để mỗi người, mỗi gia đình hàn gắn, làm mới lại tình nghĩa vợ chồng, làm ấm lên bầu khí hạnh phúc của gia đình. Là con Thiên Chúa, chúng ta phải thể hiện lòng xót thương dành cho con cái là quà tặng Thiên Chúa ban cho vợ chồng, đừng biến mình thành dã thú khi ra tay tàn sát những đứa trẻ vô tội trong lòng dạ của mình (Hàng năm ở Việt Nam, có hàng triệu đứa trẻ bị loại ra khỏi lòng xót thương của cha mẹ).

Xã hội ngày nay đang thiếu vắng tình yêu thương, lòng trắc ẩn, con người đối xử với nhau ngày càng dã man, độc ác hơn. Mỗi chúng ta phải là chứng nhân và là hiện thân của lòng Chúa thương xót cho xã hội hôm nay qua cuộc sống hiền hòa, bao dung nhân ái. Các bạn trẻ hãy học nơi Hài nhi Giêsu để biết sống đơn sơ trong trắng và khiêm nhường, bao dung và nhẫn nại, để mỗi chúng ta cũng biết chạnh thương đối với anh chị em chung quanh. Hãy đón rước Hài Nhi vào tâm hồn của mình, để cho Ngài sử dụng đôi mắt và đôi tay của chúng ta để Ngài có thể giúp chúng ta nhìn thấy và sẵn sàng phục vụ những con người đang đau khổ.

Xin Mẹ Maria và Thánh Giuse đã đón nhận món quà lòng xót thuơng của Thiên Chúa, giúp chúng ta biết mở lòng để cho Chúa yêu thương và ban cho chúng ta sức mạnh để chúng ta tiếp tục nối dài lòng thương xót Chúa cho gia đình và cho thế giới hôm nay. Amen.

LmGiuse Đỗ Đức Trí

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

Giáo xứ Long Kiên: Thánh lễ ban Bí tích Thêm Sức cho các em thiếu nhi và kỷ niệm 60 năm thành lập giáo xứ

Tri ân Người, con xin tri ân Người, con xin tri ân Người, tình yêu Chúa quá cao vời, con xin cảm tạ ơn Người, thương con hơn cả đất trời, tình Người hơn ngàn mây núi, bao la như là biển khơi, Chúa ơi!”.
Lời ca hiệp lễ cũng chính là tâm tình tri ân cảm tạ Thiên Chúa của cộng đoàn Giáo xứ Long Kiên trong Thánh lễ tạ ơn kỷ niệm 60 năm thành lập giáo xứ, bổn mạng giáo xứ, chầu Thánh Thể thay Giáo phận và ban Bí tích Thêm sức cho 96 em thiếu nhi trong giáo xứ.
Giáo xứ Long Kiên được thành lập ngày 08.12.1956. Trước đó, năm 1954, Cha cố Vinhsơn Nguyễn Hòa Định đưa một số giáo dân Giáo xứ Đồng Giá thuộc giáo phận Hải Phòng vào Nam và đến tạm cư tại Rạch Dừa. Trong thời gian này, Cha xứ cùng với giáo dân lên Bà Rịa khẩn hoang, và đến đầu năm 1956, đã chính thức định cư tại vùng đất mới, lập nên Giáo xứ Long Kiên gồm khoảng 60 gia đình với 300 nhân danh. Đến nay, tròn 60 năm thành lập giáo xứ, giáo dân giáo xứ hiện hơn 2.011 tín hữu ( x. Niên giám Giáo phận Bà Rịa)
Thánh lễ tạ ơn được cử hành lúc 9g00 sáng Chúa nhật II mùa Vọng, ngày 04.12.2016 do Đức cha Tôma Nguyễn Văn Trâm chủ tế. Cùng đồng tế với ngài có Cha Đaminh Bùi Văn Án – Quản hạt Hố Nai – Gp. Xuân Lộc, Cha Đaminh Nguyễn Đức Quỳnh – Quản hạt Bà Rịa, quý Cha cố, quý Cha trong Hạt Bà Rịa. Quý Tu sĩ nam nữ và đông đảo cộng đoàn cùng hiệp dâng thánh lễ.